|
Những ngày này, dù ngồi trong phòng kín vẫn có thể cảm nhận được từng đợt gió mùa đuổi bắt ngoài kia. Gió lao xao trên mái tôn, gió giật liên hồi trên ngọn cây cổ thụ gần khu trọ. Từng cơn gió rít len qua khung cửa sổ, cửa chính, dù mấy ngày trước nghe đài báo sắp có gió mùa, tôi đã cố che bịt hết mức có thể những nơi có nguy cơ gió tràn vào. Tôi không hề mặc cảm với gió nhưng tùy vào mùa mà yêu hay ghét, đợi chờ hoặc xua đuổi, những cơn gió vô ưu, vô định lang thang hết miền này sang miền khác.
Ngày xưa, làng tôi trải dọc bờ đê, quanh năm lồng lộng gió trời. Mùa hè thì đó là nơi lý tưởng để chúng tôi diều, chăn trâu hay đơn giản chỉ là ngồi hóng gió vào những buổi chiều oi nồng tháng 6. Những người nông dân chân lấm tay bùn sau một ngày lao động vất vả, ngồi bệt xuống triền đê, vừa ngả lưng ra bãi cỏ mềm mượt và xanh mướt, tranh thủ chợp mắt chút xíu rồi thong thả bước về nhà. Những ngày nông nhàn, lũ trẻ trâu ngày nào vẫn vậy, chúng gọi nhau từ sớm, hẹn nhau ở cánh đồng nào có bãi đất trống thật rộng, cỏ thật tốt để thả trâu, rồi tha hồ chơi đá bóng, thả diều, chơi ô ăn quan ngay trên nền đất vừa được cắt sạch cỏ để vẽ ô...
Mùa đông thì khác, dường như cánh đồng về mùa đông trầm lắng hơn rất nhiều. Ngoài đồng, gió lạnh tê người, đi dọc những bờ ruộng, được ngô che chở, bao bọc, cái lạnh cũng giảm đi rất nhiều. Manh áo rách chẳng đủ ấm, chẳng đủ chống chọi lại với mùa đông khắc nghiệt, lũ trẻ lại tìm đoạn mương đã cạn nước, nơi những cơn gió hanh khô đã làm bùn cứng lại, trơ cả đáy. Rồi tự làm lấy chiếc bếp từ bùn non, nướng ngô khoai ở đấy, túm tụm nhau cả ở đấy, cái lạnh dường như tiêu tan hết...
Từ thuở hồng hoang, gió chẳng mang lại nhiều phiền toái cho con người nhiều như bây giờ. Đấy là tôi nghĩ thế, bởi khi ấy thiên nhiên còn hoang sơ, những cuộc dạo chơi của gió như một sự cứu rỗi, an ủi và chẳng khi nào mang định nghĩa “tàn sát” bạo liệt, quét sạch những gì tại nơi nó đến... Đó cũng chỉ là giả định, bởi gió cũng như con người, có lúc dịu dàng, đằm thắm, mơn man thế giới sắc màu này bằng những cơn gió dịu nhẹ vào một trưa hè oi ả, gió tung tăng trên cánh đồng bát ngát sao trời, hòa với cây sáo trúc của lũ trẻ thành tiếng sáo diều vi vút, sáng trong. Cũng có khi nổi giận, gió chẳng thèm nể mặt bất cứ vật cản nào, gió nổi trận lôi đình giáng xuống trần gian từng cơn thủy quái, bão lũ, giông tố... Gió khiến bao vùng đất trở nên cằn cỗi, dù cố oằn mình chống lại, cuối cùng vẫn đành bó tay trước sức mạnh của thiên nhiên. Gió khiến người ta yêu, rồi lại khiến người ta ghét. Nhiều khi gió cũng không hiểu nổi chính mình!
Nhưng gió để lại trong tôi nhiều hồi ức. Cả những hồi ức đẹp và không đẹp. Hồi ức đẹp thì giữ lấy, vin vào đó mà cố gắng sống thật tốt. Còn những thứ không đẹp, cố cất giữ thật sâu trong lòng, để rồi khi lỡ bất chợt bắt gặp một mùi hương quen thuộc làn gió đưa từ đâu tới, lại chợt buồn, và ngẫm nghĩ... Đầu mùa đông, lật giở chiếc vali cũ kĩ từ năm nào, lục lại những chiếc áo cũ, mùi ẩm mốc nồng lên, tự dưng nhớ, rất nhớ tuổi thơ của mình. Chiếc mũ len này, chiếc khăn ô vuống màu xám kia, của một thời xa lắc, mẹ dành tặng cho tôi vào một mùa đông thuở nhỏ. Bây giờ là kỷ vật duy nhất về mẹ, về mùa đông ấm áp tuổi thơ, về cơn gió từng khiến tôi biết lạnh.
|
Các ý kiến mới nhất